CÔNG ÁN:

Ngũ Duệ đến chỗ Thạch Đầu nói rằng:
- Một lời tương hợp thì ở, không tương hợp thì đi.
Thạch Đầu cứ ngồi. Ngũ Duệ liền đi.
Thạch Đầu theo sau kêu rằng:
- Thầy Tăng ! Thầy Tăng !
Ngũ Duệ quay đầu lại, Thạch Đầu bảo:
- Tử sanh đến tử là cái gì? Quay đầu chuyễn não làm sao?
Ngũ Duệ hốt nhiên đại ngộ.

LỜI BÀN:

Lời tương hợp với không tương hợp là cái gì? Mà đòi ở với đòi đi? Nhõng nhẽo đến thế là cùng. Còn lão Thạch Đầu cưng con cưng cháu cũng không kém, đành lẽo đẽo theo sau dỗ dành này nọ; nhưng cuối cùng cũng không nhịn được, phải hạ tay gõ vào đầu hai cái, làm Ngũ Duệ tá hỏa tam tinh bừng tỉnh. Thế mới biết nuôi con dạy cháu, không phải là một chuyện dễ. Thử hỏi, Ngũ Duệ đã bừng tỉnh như thế nào qua hai câu hỏi đó?

LỜI TỤNG:

Cái vỏ vô minh bọc khởi phân
Từ sanh qua tử đâu có phân
Muốn lìa sanh tử vào sanh tử
Một kiếp phong lưu dẹp các duyên.

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011
0 nhận xét
categories: | | edit post



CÔNG ÁN:


Tăng hỏi Thúy Vi:
- Ý Tổ Sư từ Tây đến đây là gì?
Vi bảo:
- Đợi lúc không người ta sẽ nói cho ngươi và, dẫn vào trong vườn .
Tăng thưa :
- Ở đây không người xin Hòa Thượng chỉ cho con .
Vi liển chỉ cây trúc bảo :
- Cành trúc này dài sao? Cành trúc kia ngắn sao?
Tăng hốt nhiên đại ngộ.

LỜI BÀN:

- Thấy thì thấy ngay, việc gì phải bày ra trò này trò nọ, có nguời với không có nguời, chỗ này với chỗ kia làm gì?
Tuy nhiên, đó cũng là chỗ lanh mắt của Thúy Vi . Thử hỏi, chổ lanh mắt này đã tác động đến cơ mê như thế nào, mà vị tăng kia thấy được?

LỜI TỤNG:


Đạt-mạ đại sư đến cõi đông
Can chi đến việc có và không
Đói ăn khát uống no nằm nghĩ
Tuyết lạnh muôn đời phủ giá băng.

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2011
0 nhận xét
categories: | | edit post




CÔNG ÁN:

Động Sơn nói rằng:
- Trong bụi không nhiễm trẻ trượng phu.
Vân Môn bảo:
- Cầm trượng kêu cầm trượng, tất cả kêu tất cả.

LỜI BÀN:

Về cách sử dụng ngôn ngữ thì đa dạng, nhưng ý thì không khác. Ở đây, hai lão Động Sơn và Vân Môn nói cái gì? Nếu thấu được chỗ này, thì cùng với hai lão có chung mắt, còn không thì mờ mịt.

LỜI TỤNG:

Mắt mờ xem trò huyễn
Đói bụng bảo ăn cơm
Sáu căn không khởi nhiễm
An lành trẻ lên ba.



Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2011
0 nhận xét
categories: | | edit post


CÔNG ÁN:

Tăng hỏi Tào Sơn:

- Tức tâm tức Phật thì không hỏi, nhưng thế nào là chẳng phải tâm chẳng phải Phật?

Sơn bảo:

- Sừng thỏ không dụng không, sừng trâu không dụng có.

LỜI BÀN:

Lão Tào Sơn há miệng ra là lộ cả tâm can. Thử hỏi tâm can của Tào Sơn ở chổ nào? Nếu hiểu được thì chỗ gút tự mở.

LỜI TỤNG:

Thích Ca không bảo có


Di Lặc không bảo không


Nơi nào dụng có không


Mở miệng rơi đầu lưỡi.




Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Ba, 15 tháng 3, 2011
0 nhận xét
categories: | | edit post



CÔNG ÁN:

Tăng hỏi Triệu Châu:
- Muôn pháp về một, một về chỗ nào?
Châu bảo:
- Khi ở Thanh Châu, may một chiếc áo nặng 7 cân.

LỜI BÀN:

Lão Triệu Châu bày trò bịa xạo, một chiếc áo mà nặng tới 7 cân. Thật sự, nếu xét cho kỹ chiếc áo này không có ký lô nào. Nếu hiểu được nghĩa này, thì cùng với Triệu Châu bịa xạo cho thỏa thích.

LỜI TỤNG:

Thân này duyên hết trả về đâu
Bốn đại bảy cân ra từ đâu
Bảo rằng là một hay là khác
Rơi đầu tức khắc sẩy hai câu.

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Tư, 2 tháng 3, 2011
0 nhận xét
categories: | | edit post

nhạc nền

Video - Phim

About Me

Ảnh của tôi
Từ vô thỉ ta luân hồi cát bụi, Vẫn miệt mài bám lấy cõi trần gian; Vẫn hít thở âm thầm yêu cuộc sống, Trần gian ơi nghe cát bụi mơ màn. Theo khát vọng ta trầm luân gót mỏi, Đếm đường dài vết cũ bụi chưa tan; Ngoảnh mặt lại khói sương mờ phong kín, Đường qua đi mất dấu tự phương ngàn. Ta dong ruỗi lạc loài theo nắng sớm, Cùng mưa chiều tan nát mộng dưới chân; Đất khẽ gọi con gió chiều đi vắng, Về tự tình đưa tiễn mộng nghìn năm. Nghe tan vỡ từ vô thường hoa nở, Nắng nghìn năm trưa buồn lạ trong hồn; Chiều ủ rũ qua nắng tàn trăng hiện, Từng giọt vàng rơi cõi đất mông lung. Vẫn hiện thực qua sắc màu biến đổi, Chuyện trăng tàn nhớ bóng ráng chiều phong; Tựa hơi thở buồn vui nào biết nổi, Cả một đời qua sinh diệt thời gian. Chợt một sớm rảnh rang nhìn đất thở, Đá cựa mình nghe dao động không gian; Như hoa đớm hạt nắng vàng ảo hóa, Giọt mong manh từng giọt đẹp vô ngần. Theo duyên hiện hóa thân vào vô tận, Duyên trùng trùng cho đến mãi vô chung.