CÔNG ÁN:

Mã Tổ thấy Tăng đến, liền vẽ một vòng tròn và bảo:
- Vào cũng bị đánh, không vào cũng bị đánh. Tăng liền vào
Mã Tổ liền đánh.
Tăng thưa:
- Hòa Thượng đánh tôi không được! Mã Tổ liền dừng trượng lại .

LỜI BÀN:

Phàm tham học muốn lọt qua cửa Tổ, phải phí công nhọc sức, cho dù có tán thân mất mạng đi nữa, người học cũng không màng; huống chi phải chịu một ba hèo? Ở đây, Mã Tổ đã dồn vị Tăng vào bước đường cùng, và chính ông tăng tự mở cho mình một con đường sống.

LỜI TỤNG:

Bước vào không bước vào
Cả hai đường tự tại
Té ra đầu trượng nọ
Vừa có mắt có tai.

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011
0 nhận xét
categories: | | edit post



CÔNG ÁN:


Tăng hỏi Thủ Sơn:

- Phật là gì?

Thủ Sơn bảo:

- Nàng dâu mới, cỡi lừa tiến thối không nhà.

LỜI BÀN:


Lão Thủ Sơn bày trò khó tiêu, tiến thối không đường, nuốt nhả không được; ngậm đắng nuốt cay, nhả sợ người cười. Tuy nhiên, ở đây nếu hạ được một câu chuyển ngữ, thì cùng với Thủ Sơn tiến thối không lỗi, còn không thì chớ chạy bậy mà toi mạng.

LỜI TỤNG:


Sáu căn không lối vào

Phật ma không đường hướng

Tới lui không đường nào?

Từ đây thông mọi hướng.

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Ba, 6 tháng 9, 2011
0 nhận xét
categories: | | edit post


 

Tăng hỏi Long Nha:
- Ý Tổ Sư từ Tây đến đây là gì?
Nha bảo:
- Đợi khi nào chim đá và rùa mở lời thì ta sẽ nói cho nhà ngươi nghe.
Tăng lại hỏi Hương Lâm:
- Ý Tổ Sư từ Tây đến đây là gì?
Hương Lâm bảo:
- Ngồi lâu thành mệt.

LỜI BÀN:

Ý tổ sư là cái gì, mà từ trước tới giờ, không biềt bao nhiêu người đã hỏi và không biết bao nhiêu lời đáp án rồi; nhưng vẫn khiến người tham học, càng ngày càng mù tịt.
Ở đây, một câu hỏi mà có hai đáp án khác nhau: Một bảo đợi khi nào đá và rùa mở lời thì mới nói; còn một thì ngồi lâu thành mệt. Đúng là muốn bịa ra sao thì bịa nói; nhưng thật ra sự bịa nói này, không phải là không có dụng ý. Vậy ý chỉ của nó ở chổ nào?

LỜI TỤNG:

Lắng tai nghe bằng mắt
Nhìn thẳng thấy bằng tai
Đầu cành hoa bướm lại
Mắt mù lão điếc câm.

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011
0 nhận xét
categories: | | edit post


CÔNG ÁN:

Một hôm Vi Sơn kêu viện chủ, viện chủ liền đến.
Vi Sơn bảo:
- Ta kêu viện chủ ngươi đến làm gì?
Viện chủ không đáp được.
Lại khiến thị giả kêu chủ tọa, chủ tọa liền đến.
Sơn bảo:
- Ta kêu chủ tọa ngươi đến làm gì? Chủ tọa cũng không đáp được.

LỜI BÀN:

Thiệt lưỡi không xương nhiều đường ngoa ngạnh, ví bằng lưỡi có xương, thì đở khổ cho viện chủ và chủ tọa biết mấy. Chỉ vì không hiểu nổi chổ ngọa ngạnh của Vi Sơn, nên đã không đáp được. Ở đây, thử hỏi sự ngọa ngạnh ấy ở chổ nào?

LỜI TỤNG:

Thật ngữ ngoa ngôn
Đánh hỏng tai Tăng
Lừa đảo ý căn
Xem ra hiệu nghiệm.

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011
0 nhận xét
categories: | | edit post


CÔNG ÁN:

Tăng hỏi Triệu Châu:
- Thế nào là Đảnh Diệu Phong?
Châu bảo:
- Không đáp lời ông.
Tăng hỏi:
- Vì sao không đáp?
Châu bảo:
- Nếu ta đáp thì sẽ bị rơi xuống đất.
Vân Môn đáp ngay:
- Hòa Thượng Câu Chi.

LỜI BÀN:

Một tung một hứng, một giữ một buông, một chém một tha, tỏ ra không lão nào được, không lão nào không được. Nhưng thử hỏi Hòa Thượng Câu Chi mang ý chỉ gì?

LỜI TỤNG:

Sừng sững thái hư Đảnh Diệu Phong
Trông vời muốn gặp được nguồn Tông
Tiến lui không bước đường không có
Nhờ lão ra tay mở một đường.

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Hai, 18 tháng 7, 2011
0 nhận xét
categories: | | edit post

nhạc nền

Video - Phim

About Me

Ảnh của tôi
Từ vô thỉ ta luân hồi cát bụi, Vẫn miệt mài bám lấy cõi trần gian; Vẫn hít thở âm thầm yêu cuộc sống, Trần gian ơi nghe cát bụi mơ màn. Theo khát vọng ta trầm luân gót mỏi, Đếm đường dài vết cũ bụi chưa tan; Ngoảnh mặt lại khói sương mờ phong kín, Đường qua đi mất dấu tự phương ngàn. Ta dong ruỗi lạc loài theo nắng sớm, Cùng mưa chiều tan nát mộng dưới chân; Đất khẽ gọi con gió chiều đi vắng, Về tự tình đưa tiễn mộng nghìn năm. Nghe tan vỡ từ vô thường hoa nở, Nắng nghìn năm trưa buồn lạ trong hồn; Chiều ủ rũ qua nắng tàn trăng hiện, Từng giọt vàng rơi cõi đất mông lung. Vẫn hiện thực qua sắc màu biến đổi, Chuyện trăng tàn nhớ bóng ráng chiều phong; Tựa hơi thở buồn vui nào biết nổi, Cả một đời qua sinh diệt thời gian. Chợt một sớm rảnh rang nhìn đất thở, Đá cựa mình nghe dao động không gian; Như hoa đớm hạt nắng vàng ảo hóa, Giọt mong manh từng giọt đẹp vô ngần. Theo duyên hiện hóa thân vào vô tận, Duyên trùng trùng cho đến mãi vô chung.