CÔNG ÁN:

Tăng hỏi Động Sơn:
- Lạnh nóng nên tránh nơi nào?
Sơn đáp:
- Sao không tìm nơi không lạnh không nóng mà tránh?
Tăng hỏi:
- Thế nào là không lạnh không nóng?
Sơn đáp:
- Lạnh, lạnh giết thầy tăng; nóng, nóng giết thầy tăng.

LỜI BÀN:

Muốn làm Phật mà lìa chúng sanh, muốn cầu Bồ-đề mà rời phiền não, thì thử hỏi Phật và Bồ-đề ở nơi nào mà cầu? Muốn nơi không lạnh không nóng mà lìa lạnh nóng, thì thử hỏi không lạnh không nóng ở nơi nào? Nếu thấu rõ được chổ này, thì cùng với Động Sơn du hí, còn không thì chui vào chỗ lạnh, lạnh giết thầy tăng; nóng, nóng giết thầy tăng mà sống.

LỜI TỤNG:

Mùa đông giá rét trời hực nóng
Đỏ lửa mùa hè rơi tuyết đông
Cứ thế an nhiên mà tự tại
Lạnh nóng muôn đời giết ai không.

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Hai, 3 tháng 1, 2011
0 nhận xét
categories: | | edit post


CÔNG ÁN:

Pháp Nhãn dùng tay chỉ bức rèm, thời có hai vị tăng cùng đi cuốn rèm.
Nhãn bảo:
- Một được một mất.

LỜI BÀN:

Cùng hai người cuốn rèm, tại sao lại một được một mất? Ý là ở chổ đó. Tuy nhiên, nếu bảo cả hai được hết thì cũng không được, mà bảo cả hai mất hết cũng không được. Đó chính là chỗ ngoắt ngoéo của câu đáp. Ai hiểu được thì cùng chung với Pháp Nhãn một mắt, còn không thì chịu mù suốt đời.

LỜI TỤNG:

Tâm có Phật liền có
Tâm không Phật liền không
Giết một để một mất
Tha một để một còn.

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2010
0 nhận xét
categories: | | edit post



CÔNG ÁN:

Tăng hỏi Tư Phước:

- Cổ nhân giơ chùy, dựng phất tử có ý chỉ gì?

Tư Phước ậm ự không thành tiếng.

Vân Môn bảo:

- Trên tuyết thêm sương.

LỜI BÀN:

Cái lão Vân Môn này, hễ mở miệng ra là phơi bày ráo trọi cả tim gan phèo phổi của mình; chẳng thà ậm ự như Tư Phước, thì đỡ khổ cho các sở trường của các vị lão già tiên bối biết mấy. Tuy nhiên, trên tuyết thêm sương có ý nghĩa gì?

LỜI TỤNG:

Lời quê cũ, mở thâu ai nào biết


Ý thị thành, xuôi ngược kẹt hai bên


Lửa đốt lửa, muôn đời không hề hấn


Tuyết thêm sương, không giảm cũng tăng.

Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Tư, 8 tháng 12, 2010
0 nhận xét
categories: | | edit post


CÔNG ÁN:

Đặng Ẩn Phong đến Vi Sơn, liền vào nhà, lên ván cởi y bát. Vi Sơn nghe sư thúc đến liền đầy đủ oai nghi ra khỏi nhà giảng vào thăm. Ẩn Phong thấy Vi Sơn đến, liền nằm xuống. Vi Sơn thấy vậy trở về phương trượng. Ẩn Phong ra đi. Sau đó Sơn hỏi thị giả:
- Sư thúc đâu rồi?
Thưa :
- Đã đi rồi.
- Lúc đi có nói gì không?
Thưa:
- Không nói gì cả.
Vì Sơn hỏi:
- Chớ bảo không nói. Lời nói kia như điện chớp.

LỜI BÀN:

Rõ ràng gã Ẩn Phong đến đi không chịu nói. Tuy nhiên, chỉ lừa được thị giả sao lừa được Vi Sơn. Cho dù ông sử dụng lối ngôn ngữ gì đi nữa, ngay đến thứ ngôn ngữ của im lặng và chỉ trỏ, cũng bị Vi Sơn khám phá.

LỜI TỤNG:

Tâm Thông sáu căn thông
Trò chơi của Ẩn Phong
Chỉ lừa tên thị giả
Gặp Sơn phơi bày lòng
Tiếng kia như điện chớp
Mắt nọ tựa sao băng
Qua lại có ai hay
Dồn người vào vực thẳm.



Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010
0 nhận xét
categories: | | edit post

CÔNG ÁN:

Tăng hỏi Mã Đại Sư:

- Ly tứ cú, tuyệt bách phi. Xin sư chỉ ngay ý Tây lai cho con.

Mã Đại Sư bảo:

- Hôm nay ta mệt không thể vì ngươi nói được, nên đi hỏi Trí Tạng.

Trí Tạng bảo:

- Sao không đi hỏi Hòa Thượng?

Tăng đáp:

- Hòa Thượng dạy đi hỏi.

Tạng bảo:

- Hôm nay ta bị đau đầu, không thể vì ngươi nói được, nên đi hỏi Hải huynh.

Tăng hỏi Hải huynh.

Hải huynh bảo:

- Ta không biết.

Tăng thưa lại Mã Đại Sư.

Mã Sư bảo:

- Tạng đầu trắng, Hải đầu đen.

LỜI BÀN:

Dưới trướng Mã Đại Sư, cũng có lắm kẻ căn cơ sắc bén như gươm, nhứt cử nhứt động không qua đôi mắt họ. Tuy nhiên cũng có lắm kẻ ù ù cạt cạt như vị tăng này. Ba lần đi hỏi đều bị từ chối, nhưng tại sao không tự hiểu tự ngộ, mà còn đi hỏi tới hỏi lui? Tại sao lúc ấy Mã Đại Sư không cho ông ta ba đạp, để ông ta hiểu thế nào là ý Tây lai, lại còn đi cà kê dê ngỗng với ông ta làm gì cho mệt xác. Ở đây, thử hỏi Tạng đầu trắng Hải đầu đen có ý gì?

LỜI TỤNG:

Rõ ràng lưỡi kiếm đã trình tâu

Có nhận hay không cũng rơi đầu

Một kiếp phong lưu lìa phân biệt

Thảnh thơi ý Tổ trắng đen đầu.










Read More
Người đăng: Phổ Đồng on Chủ Nhật, 7 tháng 11, 2010
0 nhận xét
categories: | | edit post

nhạc nền

Video - Phim

About Me

Ảnh của tôi
Từ vô thỉ ta luân hồi cát bụi, Vẫn miệt mài bám lấy cõi trần gian; Vẫn hít thở âm thầm yêu cuộc sống, Trần gian ơi nghe cát bụi mơ màn. Theo khát vọng ta trầm luân gót mỏi, Đếm đường dài vết cũ bụi chưa tan; Ngoảnh mặt lại khói sương mờ phong kín, Đường qua đi mất dấu tự phương ngàn. Ta dong ruỗi lạc loài theo nắng sớm, Cùng mưa chiều tan nát mộng dưới chân; Đất khẽ gọi con gió chiều đi vắng, Về tự tình đưa tiễn mộng nghìn năm. Nghe tan vỡ từ vô thường hoa nở, Nắng nghìn năm trưa buồn lạ trong hồn; Chiều ủ rũ qua nắng tàn trăng hiện, Từng giọt vàng rơi cõi đất mông lung. Vẫn hiện thực qua sắc màu biến đổi, Chuyện trăng tàn nhớ bóng ráng chiều phong; Tựa hơi thở buồn vui nào biết nổi, Cả một đời qua sinh diệt thời gian. Chợt một sớm rảnh rang nhìn đất thở, Đá cựa mình nghe dao động không gian; Như hoa đớm hạt nắng vàng ảo hóa, Giọt mong manh từng giọt đẹp vô ngần. Theo duyên hiện hóa thân vào vô tận, Duyên trùng trùng cho đến mãi vô chung.